Quotessence
Home / Quotes / Quote by Jenny Zhang

Quote by Jenny Zhang

“I long to come home, but now, I will always come home to my family as a visitor, and that weighs on me, reverts me back into the teenager I was, but instead of insisting that I want everyone to leave me alone, what I want now is for someone to beg me to stay.”

Quote by Jenny Zhang

Work

Sour Heart

Browse quotes and source details for this work. more

Author

Jenny Zhang

Browse famous quotes and profile details for Jenny Zhang. more

You May Also Like

“The Marquis stepped between Richard and Door. 'You can't go back to your old home or your old job or your old life,' he said to Richard almost gently. 'None of those things exist. Up there, you don't exist.' They had reached a junction: a place where three tunnels came together. Door and Hunter set off along one of them, the one that no water was coming down, and they did not look back. The Marquis lingered. 'You'll just have to make the best of it down here,' he said to Richard, 'in the sewers and the magic and the dark.”

“Về cửa nhà thân yêu, về chính cái nơi đã quen biết ngay từ ngày đầu tiên ra đời, về cái ngưỡng cửa mà đằng sau nó là lòng tin, là sự thật chất phác và thiêng liêng, là lòng thương xót, tình bạn và sự thông cảm, những cái đã trở thành tự nhiên đến mức hóa ra dung dị tột độ, mà nếu muốn xác định những ý niệm ấy thì thật chẳng có ý nghĩa gì. [...] Không, cái cánh cửa kia, nơi mà nó đang đi về, là một bộ phận của con người nó, là cả cuộc đời của nó. Thế thôi, trên thế gian này chưa một con chó nào lại cho lòng chung thuỷ thông thường là một điều phi thường. Nhưng con người thì lại nghĩ ra việc tâng bốc thứ tình cảm đó của chó như một thành tích, cổi là vì không phải tất cả bọn họ khi nào cũng có được lòng chung thủy với bạn bè và sự trung thành với trách nhiệm đến mức những thứ đó có thể trở thành cội nguồn của cuộc sống, thành nền tảng tự nhiên của bản thân sự tồn tại, khi mà sự cao thượng của tâm hồn là một trạng thái đương nhiên. Cái cửa nhà nơi Bim đi về là của nhà của người bạn nó và do đó cũng là cái cửa của nó, Bim. Nó đi về cái cửa của lòng tin và sự sống. Bim mong sao về được đến cửa này để hoặc là chờ đợi, hoặc là chết: đi lang thang trong thị xã tìm bạn thì nó không còn đủ sức. Nó chỉ có thể đợi mà thôi. Chỉ còn có đợi.”