“Bọn cún chúng tôi căn bản là thân thiện với loài người. Loài người yêu thương chúng tôi và chúng tôi đáp lại bằng một tình cảm còn sâu sắc hơn. Tình cảm đó không cần phải học. Nó như một thứ bản năng có sẵn trong máu. Thậm chí, tình yêu và lòng tin vô điều kiện đó có thể được coi như một phẩm giá. Nhưng không phải những gì thuộc về loài người đều tốt. Lão Hiếng thuộc về loài người. Nhưng lão không tốt. Vì thế chúng tôi phải trả giá cho sự tin cậy của mình. Khi bạn quá tin cậy hoặc sùng bái một ai, chắc chắn bạn không bao giờ đề phòng, thậm chí nghi ngờ. Và đôi khi bạn chết vì niềm tin ngây thơ của mình.” HumanNaiveDogs Book:Tôi Là Bêtô Source: Tôi Là Bêtô
“Tình yêu cũng vậy,ấn tượng bề ngoài rất đáng kể nhưng đáng kể hơn nữa là vẻ bề ngoài đó có đang cất giấu điều gì đáng kể ở đằng sau nó hay không” Children Book:Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Source: Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
“Khi lớn lên, thế giới không còn là sân chơi, mà là một mê cung đầy những ngã rẽ. Hà Lan chọn con đường của cô ấy, còn tôi đứng lại, ôm lấy những ký ức về đôi mắt biếc và những ngày tháng chúng tôi từng thuộc về nhau. Tôi không trách cô ấy, vì tôi biết, có những người sinh ra để ta yêu, nhưng không sinh ra để ta ở bên.” RomanceNostalgiaComing Of AgeUnrequited LoveBittersweetClassic LiteratureVietnamese Literature Book:Mắt Biếc Source: Mắt Biếc
“Nhớ hồi lần đầu tôi đến Mỹ, 8 giờ sáng ngồi ngoài hiên nhìn mưa bay lất phất, tự nhiên thấy nhớ nhà kinh khủng. Cũng lạ, ba mẹ tôi, tất cả anh em ruột thịt của tôi đều ở bên cạnh, thế mà tôi lại nhớ nhà. Hóa ra nhà trong tâm khảm người Việt không chỉ là gia đình ruột thịt mà còn là không gian cảnh vật gắn bó với ta từ thuở ấu thơ, thậm chí từ nhiều đời, là tiếng mưa rơi trên mái tranh trên tàu lá chuối, là tiếng cuốc trưa hè, là những hình ảnh thấm vào kí ức và tình cảm ta một cách hữu hình lẫn vô hình...” Vietnamese LiteratureNguyễn Nhật ÁNh Book:Sương khói quê nhà Source: Sương khói quê nhà
“Sau này tôi đi lập nghiệp phương Nam, mùa thị chín chỉ theo về trong những giấc mơ sầu xứ. Cho nên chiều hôm qua, rổ thị bày bất chợt bên chợ ven đường đã buộc tôi dừng chân, 'ngoái đầu thương dĩ vãng'. Dĩ nhiên tôi đã mua hết rổ thị đó, không ngập ngừng, không trả giá. Bởi tôi không mua một món hàng. Tôi mua kỉ niệm. Từ một bà già đến từ ngoại ô và hẳn trong khu vườn của chủ nhân có một cây thị hiếm hoi ở đất Sài Gòn.” Vietnamese LiteratureNguyễn Nhật ÁNhTạp VănVăn Học Việt Nam Book:Sương khói quê nhà Source: Sương khói quê nhà
“Tôi chẳng hiểu Binô thích tôi ở điểm nào. Binô là một đứa bạn thú vị. Trong khi ngược lại, tôi là một đứa nhạt nhẽo. Có lẽ nó thích tôi chỉ vì tôi thích nó. Con người chắc cũng vậy: đôi khi bạn yêu mến một ai đó đơn giản chỉ vì người đó thật lòng yêu mến bạn. Tâm hồn chúng ta được sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua.” Friendship Book:Tôi Là Bêtô Source: Tôi Là Bêtô