Quote image editor
“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.” — Nguyễn Nguyên Phước