Quotessence
Home / Quotes / Quote by Nguyễn Nguyên Phước

Quote by Nguyễn Nguyên Phước

“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.”

Quote by Nguyễn Nguyên Phước

Work

Chết trong ngày Chúa nhật

Browse quotes and source details for this work. more

Author

Nguyễn Nguyên Phước

Browse famous quotes and profile details for Nguyễn Nguyên Phước. more

You May Also Like

“Không ai có thể sống mà không đau khổ ông nội nói sống và đau khổ là hai anh em sinh đôi những đứa con của định mệnh chúng luôn đi cùng với nhau. Vậy thì cháu sẽ không sống nữa tôi nói. Cháu không thể không sống ông nội nói người ta sẽ bắt cháu phải sống cháu sẽ phải sống dù cháu không muốn. Vậy thì cháu sẽ giả vờ sống tôi nói. Thì tất cả chúng ta đều đang giả vờ mà ông nội nói. Vậy có phải ngày xưa tôi nói ông đã giả vờ chiến đấu và giả vờ đau khổ không. Ông nội im lặng.”

“Thêm lần nữa Zarathoustra thu kín mình, ngồi trên tảng đá, suy nghĩ. Thình lình hắn đứng dậy: Tội nghiệp! Tội nghiệp cho con người cao thượng, và mặt hắn rắn đanh… Cơn đam mê của ta và xúc cảm của ta - quan hệ gì nào? Có phải ta kiếm tìm hạnh phúc? Ta kiếm tìm tác phẩm của ta… Đây là buổi rạng đông của riêng ta, ngày riêng của ta bắt đầu. Mọc lên mau, hãy mọc lên mau, ôi buổi trưa rực rỡ choáng váng!”

“Ngôn ngữ đang giam cầm thi ca. Bao nhiêu năm nay ngôn ngữ đã giam cầm thi ca và bây giờ nó vẫn đang giam cầm thi ca. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ vượt ngục. Giọng nói của ông ta trở nên nghiêm nghị khác thường. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ giết người. Thi nhân cần giết chết ngôn ngữ. Ngôn ngữ đáng chết. Ngôn ngữ đang giam cầm tất cả chúng ta ông ta nói. Tự do mà chúng ta đang có chỉ là một thứ tự do giả tạo. Một thứ tự do do tưởng tượng mà nên. Một thứ tự do do ảo mị mà có. Chừng nào ngôn ngữ còn giam cầm chúng ta thì chừng đó chúng ta còn chưa có tự do đích thực.”

“Đã có nhà máy lo chuyện này. Việc gì tôi phải quan tâm? Đường lối là do nhà máy quyết định. Đối với tôi, lúc nào cũng chỉ có một con đường duy nhất mở ra trước mắt mình. Kể cả có muốn đi đường khác cũng không được, trừ phi anh có một cái búa thật to để đập bung những tấm tôn này ra. Vậy thì việc gì phải bận tâm đến chuyện mình có đi đúng hướng hay không? Mà kiểu gì cả đúng hướng. Có mỗi một con đường thôi mà. Nó muốn dẫn mình có đi đúng hướng hay không? Mà kiểu gì chả đúng đến đâu thì đến, chứ việc gì mình phải lo. Thực ra thì cũng có khi đường dẫn bị sai đấy. Chắc là có trục trặc kỹ thuật gì đó, tôi đoán vậy chứ cũng không được phép thác mắc đâu, nhưng đúng là thỉnh thoảng vẫn có trục trặc kỹ thuật, khiến tôi dẫn mọi người đi lầm đường. Đáng ra phải dẫn người ta đến chỗ khám sức khỏe, thì tôi lại dẫn họ đến nhà ăn. Nhưng đó đâu phải là lỗi của tôi. Tôi chỉ làm theo đúng chỉ dẫn của nhà máy thôi, chứ tôi đâu có tự ý làm khác được. Mà thực ra cũng chả sao, theo quy định của nhà máy thì nếu ta dẫn đường sai, thì ngay lập tức cái đích đến mà ta dẫn sai đó sẽ chuyển thành đích đúng, nghĩa là ta dẫn đúng, còn cái đích mà theo dự định ta phải dẫn mọi người tới, tức là cái đích lẽ ra nếu dẫn đúng thì ta sẽ tới đó, sẽ chuyển thành sai. Anh thấy nhà máy có cách sửa sai tuyệt vời không? Chính vì sự sửa sai đó mà nó tuyệt đối không bao giờ sai.”

“Thế anh biết cô ta từ khi nào?" "À, hồi ấy anh học lớp mười một. Cô ấy có một bài thơ đăng báo. Anh viết thư cho cô ấy." "Chỉ có thế thôi?" "Chỉ có thế thôi. Rồi bọn anh viết thư cho nhau thường xuyên. Trong năm năm liền." "Rồi sao nữa?" "Chả sao cả. Rồi bọn anh không viết thư cho nhau nữa." "Tự nhiên không viết nữa à?" "Cũng không hẳn thế." "Thế anh viết những gì?" "Tất cả mọi thứ." "Tất cả mọi thứ là những thứ gì?" "Chẳng có gì.”