Quotessence
Home / Quotes / Quote by Nguyễn Nguyên Phước

Quote by Nguyễn Nguyên Phước

“Ngôn ngữ đang giam cầm thi ca. Bao nhiêu năm nay ngôn ngữ đã giam cầm thi ca và bây giờ nó vẫn đang giam cầm thi ca. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ vượt ngục. Giọng nói của ông ta trở nên nghiêm nghị khác thường. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ giết người. Thi nhân cần giết chết ngôn ngữ. Ngôn ngữ đáng chết. Ngôn ngữ đang giam cầm tất cả chúng ta ông ta nói. Tự do mà chúng ta đang có chỉ là một thứ tự do giả tạo. Một thứ tự do do tưởng tượng mà nên. Một thứ tự do do ảo mị mà có. Chừng nào ngôn ngữ còn giam cầm chúng ta thì chừng đó chúng ta còn chưa có tự do đích thực.”

Quote by Nguyễn Nguyên Phước

Work

Chết trong ngày Chúa nhật

Browse quotes and source details for this work. more

Author

Nguyễn Nguyên Phước

Browse famous quotes and profile details for Nguyễn Nguyên Phước. more

You May Also Like

“Đã có nhà máy lo chuyện này. Việc gì tôi phải quan tâm? Đường lối là do nhà máy quyết định. Đối với tôi, lúc nào cũng chỉ có một con đường duy nhất mở ra trước mắt mình. Kể cả có muốn đi đường khác cũng không được, trừ phi anh có một cái búa thật to để đập bung những tấm tôn này ra. Vậy thì việc gì phải bận tâm đến chuyện mình có đi đúng hướng hay không? Mà kiểu gì cả đúng hướng. Có mỗi một con đường thôi mà. Nó muốn dẫn mình có đi đúng hướng hay không? Mà kiểu gì chả đúng đến đâu thì đến, chứ việc gì mình phải lo. Thực ra thì cũng có khi đường dẫn bị sai đấy. Chắc là có trục trặc kỹ thuật gì đó, tôi đoán vậy chứ cũng không được phép thác mắc đâu, nhưng đúng là thỉnh thoảng vẫn có trục trặc kỹ thuật, khiến tôi dẫn mọi người đi lầm đường. Đáng ra phải dẫn người ta đến chỗ khám sức khỏe, thì tôi lại dẫn họ đến nhà ăn. Nhưng đó đâu phải là lỗi của tôi. Tôi chỉ làm theo đúng chỉ dẫn của nhà máy thôi, chứ tôi đâu có tự ý làm khác được. Mà thực ra cũng chả sao, theo quy định của nhà máy thì nếu ta dẫn đường sai, thì ngay lập tức cái đích đến mà ta dẫn sai đó sẽ chuyển thành đích đúng, nghĩa là ta dẫn đúng, còn cái đích mà theo dự định ta phải dẫn mọi người tới, tức là cái đích lẽ ra nếu dẫn đúng thì ta sẽ tới đó, sẽ chuyển thành sai. Anh thấy nhà máy có cách sửa sai tuyệt vời không? Chính vì sự sửa sai đó mà nó tuyệt đối không bao giờ sai.”

“Thế anh biết cô ta từ khi nào?" "À, hồi ấy anh học lớp mười một. Cô ấy có một bài thơ đăng báo. Anh viết thư cho cô ấy." "Chỉ có thế thôi?" "Chỉ có thế thôi. Rồi bọn anh viết thư cho nhau thường xuyên. Trong năm năm liền." "Rồi sao nữa?" "Chả sao cả. Rồi bọn anh không viết thư cho nhau nữa." "Tự nhiên không viết nữa à?" "Cũng không hẳn thế." "Thế anh viết những gì?" "Tất cả mọi thứ." "Tất cả mọi thứ là những thứ gì?" "Chẳng có gì.”

“Jean Jacques Rousseau resumió todo en su novela Emilio, la biblia de los sentimientos del siglo XVIII.Rousseau sostenía que cuando buscaba las normas de la conducta en la vida, las encontró en lo más recóndito de su corazón, delineadas por la naturaleza en caracteres que nada puede borrar. Solo he de consultarme a mi mismo en relación con lo que quiero hacer; lo que siento que es bueno, es bueno, lo que siento que es malo, es malo.”

“I find myself thinking back to something I saw on the local news about a year ago. A teen football player had died in a car accident. The cameras showed all his friends after the funeral—these big hulking guys, all in tears, saying, “I loved him. We all loved him so much.” I started crying, too, and I wondered if these guys had told the football player they loved him while he was alive, or whether it was only with death that this strange word, love, could be used. I vowed then and there that I would never hesitate to speak up to the people I loved. They deserved to know they gave meaning to my life. They deserved to know I thought the world of them.”