“Tại sao mỗi ngày tôi phải sống khổ sở như vầy? Vừa mở cửa sổ ra để thấy mặt trời và thở không khí phải gặp một bộ mặt nào đó chìa ra. Tôi tránh tất cả khách; tôi tránh gặp tất cả bạn bè; tôi tránh tất cả người quen; tôi tránh gặp tất cả những người trong gia đình. Không muốn gặp ai hết và không muốn nói chuyện với hết ai hết. Tôi muốn được im lặng và sống một mình suốt ngày và suốt đêm. Thế mà mọi người đều đến tìm tôi; họ đeo vào tôi như đeo vào chiếc phao; họ là những con đỉa đói, họ hút máu tôi bằng những câu chuyện bàn tán nhảm nhí của họ, bằng kiến thức thối tha của họ, bằng những ý kiến, tin tức, khuyên răn, thăm dò, miệng lưỡi, tóc, tay, tim, bao tử, gan, mật, thận, phổi v.v… Tôi hoàn toàn lạnh lùng. Dù mười trái bom H nổ tại thành phố này, tôi vẫn thản nhiên lạnh lùng. Dù động đất, hoả diệm sơn nổ, đại hồng thủy, dịch hạch, một tỷ người chết, dù gì đi nữa, tôi vẫn lạnh lùng. Dù là ngày tận thế, dù nhân loại, văn minh, văn hóa bị tiêu diệt trước mắt tôi, tôi vẫn lạnh lùng, hoàn toàn lạnh lùng.”
Quote by Phạm Công Thiện
Work
Mặt trời không bao giờ có thực
Browse quotes and source details for this work. more
Author
You May Also Like
“With the fire of war burning, it needed more men as firewood.”
Source: Dust Child
Source: Dust Child
Source: Dust Child
“Everyone came from dust and would one day return to dust. Life is transitory, after all.”
Source: Dust Child
Source: The Phantom of the Opera
Source: Dust Child
Source: The Mountains Sing
“Khi người ta không nhìn thấy gì, là người ta nhìn thấy cái vô nghĩa.”
Source: Những ngã tư và những cột đèn
Source: La Princesse et le Pêcheur