Quotessence
Home / Quotes / Quote by Gaston Leroux

Quote by Gaston Leroux

Work

The Phantom of the Opera

This novel, originally published in 1910, tells the story of a disfigured musical genius who lives in the catacombs beneath the Paris Opera House. He falls in love with a young soprano, Christine Daaé, and becomes obsessed with her. The novel explores themes of love, obsession, and the human desire for beauty and perfection. more

Author

Gaston Leroux
Gaston Leroux

Gaston Leroux (1868–1927) was a French journalist, novelist, and playwright, best known for writing the gothic thriller "The Phantom of the Opera" published in 1910. Beginning his career as a court reporter and theater critic, he later devoted himself to fiction, producing over 40 novels. "The Phantom of the Opera" became his most enduring work, captivating readers with its mysterious atmosphere and romantic tension. In addition to this masterpiece, he authored "The Mystery of the Yellow Room," considered one of the first locked-room mysteries. Leroux's storytelling skill and vivid imagination significantly influenced the development of detective and horror fiction. His works have been adapted countless times for stage, film, and television, making him one of the most widely read French authors of the early 20th century. He died in Nice on April 15, 1927. more

You May Also Like

“Catapultata in un paese straniero, a lungo considerato nemico, obbediente a regole a lei incomprensibili se prima non le venivano spiegate, mia nonna si era riservata uno spazio che apparteneva a lei sola - un'Isola dei Morti che lei visitava quotidianamente. Non c'era giorno in cui lei, senza farne parola, non raggiungesse con il pensiero tutti coloro che aveva perduto.”

“Cool and serene, I thought... like a pale Japanese watercolour. After a few months in the province and many field trips, I still couldn't believe the delicate beauty of the Vietnamese countryside.”

“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.”

“Không ai có thể sống mà không đau khổ ông nội nói sống và đau khổ là hai anh em sinh đôi những đứa con của định mệnh chúng luôn đi cùng với nhau. Vậy thì cháu sẽ không sống nữa tôi nói. Cháu không thể không sống ông nội nói người ta sẽ bắt cháu phải sống cháu sẽ phải sống dù cháu không muốn. Vậy thì cháu sẽ giả vờ sống tôi nói. Thì tất cả chúng ta đều đang giả vờ mà ông nội nói. Vậy có phải ngày xưa tôi nói ông đã giả vờ chiến đấu và giả vờ đau khổ không. Ông nội im lặng.”

“Thêm lần nữa Zarathoustra thu kín mình, ngồi trên tảng đá, suy nghĩ. Thình lình hắn đứng dậy: Tội nghiệp! Tội nghiệp cho con người cao thượng, và mặt hắn rắn đanh… Cơn đam mê của ta và xúc cảm của ta - quan hệ gì nào? Có phải ta kiếm tìm hạnh phúc? Ta kiếm tìm tác phẩm của ta… Đây là buổi rạng đông của riêng ta, ngày riêng của ta bắt đầu. Mọc lên mau, hãy mọc lên mau, ôi buổi trưa rực rỡ choáng váng!”