Quotessence
Home / Quotes / Quote by Christine Hyung-Oak Lee

Quote by Christine Hyung-Oak Lee

Work

Author

Christine Hyung-Oak Lee

Browse famous quotes and profile details for Christine Hyung-Oak Lee. more

You May Also Like

“There are times when a day from my childhood comes to me, swirls around me, teases me as I try to catch the memory in my hands, as I try to catch the scents, the sounds, the warmth of the sun on my young face. In bare feet, I reach for it, the memory that is. I reach for summer nights, playing chase, reach across a thousand miles to the comfort of my father’s voice, to the rush of heat when my mother opens the oven to check on the baking, reach toward the rush of laughter, toward home, toward the glory days of my youth. The only way to catch an elusive memory is to open my heart and swallow it whole. When I die, I’ll be stuffed full of memories, too many to fit into a casket.”

“Some may argue that we shouldn't shelter our children. We should let them see and experience the sins that are all around us. By keeping the children unaware, they say, we are preventing the development of their defenses. I disagreed. We have our whole lives to experience the ugliness, our whole lives to grapple with society's misplaced priorities. Trying to give a child a childhood was nothing to be ashamed of.”

“There are more triumphs than defeats with Cosmic Ordering.”

“Cứ vào cuối năm học, trước khi bắt đầu nghỉ hè là bọn con trai chúng tôi lại chạy ào lên đây phá tổ chim. Cứ mỗi lần chúng tôi reo hò, huýt còi ầm ĩ chạy lên đồi là hai cây phong khổng lồ lại nghiêng ngả đung đưa như muốn chào mời chúng tôi đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền. Và chúng tôi, lũ ranh con đi chân đất, công kênh nhau bám vào các mắt mấu và cành cây trèo lên cao làm chấn động cả vương quốc loài chim. Hàng đàn chim hoảng hốt kêu lên, chao đi chao lại trên đầu. Nhưng chúng tôi vẫn chưa coi vào, đến đây đã thấm gì! Chúng tôi cứ leo lên cao nữa – nào, xem ai can đảm và khéo hơn! – và từ trên những cành cao ngất, cao đến ngang tầm cánh chim bay, bỗng như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng. Chiều rộng không cùng của đất đai làm chúng tôi sửng sốt. Mỗi đứa chúng tôi đều nín thở ngồi yên lặng đi trên một cành cây và quên mất cả chim lẫn tổ chim. Chuồng ngựa của nông trường mà chúng tôi vẫn coi là toà nhà rộng lớn nhất trên thế giới, ngồi đây chúng tôi thấy chỉ như một căn nhà xép bình thường. Phía sau làng là dải thảo nguyên hoang vu mất hút trong làn sương mờ đục. Chúng tôi cố giương hết tầm mắt nhìn vào nơi xa thẳm biêng biếc của thảo nguyên và nom thấy không biết bao nhiêu đất đai mà trước đây chúng tôi không biết đến, thấy những con sông mà trước đây chúng tôi chưa từng nghe nói đến. Những dòng sông lấp lánh tận chân trời như những sợi chỉ bạc mỏng manh. Chúng tôi nép mình ngồi trên các cành cây suy nghĩ: đã phải đấy là nơi tận cùng thế giới chưa, hay phía sau vẫn còn có bầu trời ấy, những đám mây, những đồng cỏ và sông ngòi như thế này? Chúng tôi náu mình trên các cành cây, lắng nghe những tiếng gió ảo huyền và tiếng lá cây đáp lại lời gió, thì thầm to nhỏ về những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc kia.”

“Emotional incest is yet another form of emotional abuse. Emotional incest commonly involves the reversal of the parent/child roles. When this occurs, the mother or father "parentifies" the child who is then manipulated to gratify the unmet childhood needs of the parent. This typically manifests as the parent pumping the child for the unconditional love that she should herself be giving.”

“In the water’s reflection she saw only loving scenes from her childhood, countless memories, her mother kissing her good night, unwrapping a new toy, plopping whipped cream onto pancakes, putting Annie on her first bicycle, stitching a ripped dress, sharing a tube of lipstick, pushing a button to Annie’s favorite radio station. It was as if someone unlocked a vault and all these fond recollections could be examined at once. Why didn't I feel this before? she whispered. Because we embrace are scars more than our healing, Lorraine said. We can recall the exact day we got hurt, but who remembers the day the wound was gone?”

“শৈশব যে মসলিন বুনে দেয়, বড় হয়ে তাকেই কী নিষ্ঠুরভাবে ছেঁড়ে মানুষ ! কেন ছেঁড়ে ? ছিঁড়ে কি পায় ? কথায় বলে, স্মৃতি সতত সুখের। কথাটা যে কী ভয়ঙ্কর মিথ্যে !”