Quotessence
Home / Quotes / Quote by Nguyễn Minh Châu

Quote by Nguyễn Minh Châu

“Sát bên bờ của dải đất lở dốc đứng bên này, một đám đông khách đợi đò đứng nhìn sang. Người đi bộ, người dắt xe đạp. Một vài tốp đàn bà đi chợ về đang ngồi kháo chuyện hoặc xổ tóc ra bắt chấy. Nhĩ nhìn mãi đám khách nhưng vẫn không tìm thấy cái mũ cói rộng vành và chiếc sơ mi màu trứng sáo đâu cả. Thì ra thằng con trai của anh chỉ mới đi được đến hàng cây bằng lăng bên kia đường. Thằng bé vẫn cắp cuốn sách bên nách đang sà vào một đám người chơi phá cờ thế trên hè phố. Suốt đời Nhĩ cũng đã từng chơi phá cờ thế trên nhiều hè phố, thật là không dứt ra được. Không khéo rồi thằng con trai anh lại trễ mất chuyến đò trong ngày, Nhĩ nghĩ một cách buồn bã, con người ta trên đường đời thật khó tránh được những cái điều vòng vèo hoặc chùng chình, vả lại nó đã thấy có gì đáng hấp dẫn ở bên kia sông đâu? Họa chăng chỉ có anh đã từng trải, đã từng in gót chân khắp mọi chân trời xa lạ mới nhìn thấy hết sự giàu có lẫn mọi vẻ đẹp của một cái bãi bồi sông Hồng ngay bờ bên kia, cả trong những nét tiêu sơ, và cái điều riêng anh khám phá thấy giống như một niềm mê say pha lẫn với nỗi ân hận đau đớn, lời lẽ không bao giờ giải thích hết.”

Quote by Nguyễn Minh Châu

Work

Nguyễn Minh Châu Truyện ngắn

Browse quotes and source details for this work. more

Author

Nguyễn Minh Châu

Browse famous quotes and profile details for Nguyễn Minh Châu. more

You May Also Like

“When we enter the world of birth, we step across the threshold from the mundane to the sacred. Pregnancy and birth are a space between worlds — a liminal space — a place where you are no longer not a parent and not yet one either. This betwixt and between is sacred space within which powerful and profound events occur — often uninvited.”

“Дж. Ф.: Подобные вещи меня очень интересуют – всегда интересовали. Через такие вот странные моменты мы ловим проблески чего-то, выходящего за пределы наших привычных представлений о мире; проблески восприятия, альтернативного нашему; по-моему, это очень ценная возможность, и за неё стоит держаться. Осознание того, что, возможно, в нашем восприятии есть пробелы, которые мы пока ещё не способны заполнить.”

“Our worst apprehension came true when the students of Kashmir refused to appear in the examination as their academic career was wasted. Since there were no academic sessions in Kashmir, We the Migrant students in both Jammu and Udhampur suffered due to inefficient, illogical and unreasonable university as our final year examination was cancelled for the year and postponed for the next year. As such, the students did complete the three-year graduation course in four years with a marks sheet for two years only and the marks assigned to the first year were calculated at an average of the final two years.”