Quotessence
Home / Quotes / Quote by Carolina De Robertis

Quote by Carolina De Robertis

“Nunca podré ser la misma mujer que fui o que podría haber sido, y si debo vivir, entonces debo matarla, ahora, aquí, sentada en este suelo, debo matar a la mujer que podría haber sido y no puedo ser. Porque hay otra mujer esperando que todavía puedo ser pero que aun no soy, solo estoy empezando a ser ella”

Quote by Carolina De Robertis

Work

The Invisible Mountain

Browse quotes and source details for this work. more

Author

Carolina De Robertis

Browse famous quotes and profile details for Carolina De Robertis. more

You May Also Like

“Nếu tôi hỏi ông: "Làm thế nào ông lại kỳ vọng rằng tôi sẽ dạy cho những đứa trẻ này chơi một bản giao hưởng của Tchaikovsky, trong khi tôi còn đang cố dạy chúng cách chơi một thang âm!". Ông sẽ đáp rằng: "Tôi không biết anh sẽ làm việc đó thế nào. Nhưng tôi biết ở đất nước này, những người trẻ đều rất tài năng. Vậy nên, rồi anh sẽ làm được điều đó". Chấm dứt việc bàn cãi. Lúi cười lớn và gật gù. "Và tôi đã làm được. Bởi tôi muốn góp phần thực hiện sứ mệnh này. Tôi có thể cảm nhận được tầm quan trọng của nó".”

“Nếu tôi hỏi ông: "Làm thế nào ông lại kỳ vọng rằng tôi sẽ dạy cho những đứa trẻ này chơi một bản giao hưởng của Tchaikovsky, trong khi tôi còn đang cố dạy chúng cách chơi một thang âm!". Ông sẽ đáp rằng: "Tôi không biết anh sẽ làm việc đó thế nào. Nhưng tôi biết ở đất nước này, những người trẻ đều rất tài năng. Vậy nên, rồi anh sẽ làm được điều đó". Chấm dứt việc bàn cãi. Luis cười lớn và gật gù. "Và tôi đã làm được. Bởi tôi muốn góp phần thực hiện sứ mệnh này. Tôi có thể cảm nhận được tầm quan trọng của nó".”

“When she walks in that first Monday, of course I am awake - I am always up these days - I decide to lay it down. “Look”, I say, “I snort Ritalin. That’s what I do. I snort it all day long. I crush up the pills and inhale them like cocaine. I’m up to about forty a day. I can’t stop. I am planning to get help, to check into rehab or something like that, as soon as this book is finished. In the meantime, I can’t stop, and I am not going to.” She looks at me impassively. “I don’t care what you think about it. So you have a choice. I can sit here and do it in front of you, or I can keep running into the bathroom so you don’t have to see. Either way, it’s going to happen, so it’s just about how bad it’s going to make you feel to watch.” She doesn’t seem to know what to say. She stares. I think she is going to cry. I think she wants to give me a hug, maybe, but there is an invisible cage, a delicate netting of glass, an ice sculpture surrounding me that no one can walk through. I’m cold. I’ve frozen into someone who just can’t be touched. I dare you to try.”