Quotessence
Home / Quotes / Quote by Beckah Krahula

Quote by Beckah Krahula

Work

Author

Beckah Krahula

Browse famous quotes and profile details for Beckah Krahula. more

You May Also Like

“Có một thi sĩ làm thơ hô hào những nhà sáng tác, những ca sĩ từ bỏ lối sáng tác và ca hát đau thương đứt ruột. Ông ta viết những câu này, tôi còn nhớ: Đừng kể nữa những mảnh tình tan tác, Hãy đứng lên, nhạc sĩ, với tôi đi! Tôi ghét anh ưa giọng hát sầu bi, Và tung mãi những tâm hồn thường trụy lạc. Hãy đứng dậy! Vứt chiếc cầm áo não! Tôi cần nghe những khúc nhạc rất hùng, Thét ngựa lòng phi mãi chẳng chồn chân, Sáng như gươm tuốt, mạnh như luồng bão. Ôi nhạc sĩ! Thật anh người thậm tệ! Quan hoài chi những khúc hát mê ly, Những câu ca không đẹp lại không thi Của kỹ nữ vọc cuộc đời ê trệ? Hãy cung kính nhượng những người tuổi tác, Những bản đàn nhịp hát thiếu tinh thần. Hãy ra xem sõng vỗ với mây vần, Và sáng chể cho tôi vài điệu khác. Nếu chúng ta cứ hát những bài khóc gió than mây và cứ nghe những bài độc huyền thì có thể ‘vận cái rủi’ vào số mạng của mình, tưới tẩm những hạt giống đau buồn, điều đó không tốt.”

“Why are you here? Where am I? You have come to this place… to lie in the ground? The derision in the question was clear. I have come to this place to find peace. And what is peace? Laughter in the recesses of his mind. This is peace. Perhaps it is. I don’t know. A pause. Talking to yourself, eh? There is no one else around. That is the beginning of wisdom. And what of it? Who are you? I am Peter. What are you? I… I am that which says I. Clever. Sometimes. He sparked a cigarette, nicotine bringing a touch of stability to his otherwise entirely too excited cognitions. What is I? I am. That is all? I don’t know. Where is I? Where am I? I am between this and that. This is again wisdom. He laughed aloud now, pulling deeply on his smoke, exhaling through clenched teeth. I am space. Of a sort. I am a character in a story. Sometimes. Nothing more? A page of your life turns. Do you see it? Sometimes. The blank of the page, the openness of its margins, do you see? Yes. This is the void of your unfolding imagination. Indeed. Would you fill it with your own story? I am void. I am between. I am neither this nor that. I am an idea of a between. What story would you have? Whatever I can. I am nothing. That is enough? No. What would you be? A man. This is also wisdom.”

“I am Not, but the Universe is my Self.”