Quotessence
Home / Books / Chết trong ngày Chúa nhật

Chết trong ngày Chúa nhật

Book by Nguyễn Nguyên Phước · 4 quotes · Vietnamese Literature, Existentialism, Poetry

Filter quotes by topic

Chết trong ngày Chúa nhật Quotes

“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.”

“Không ai có thể sống mà không đau khổ ông nội nói sống và đau khổ là hai anh em sinh đôi những đứa con của định mệnh chúng luôn đi cùng với nhau. Vậy thì cháu sẽ không sống nữa tôi nói. Cháu không thể không sống ông nội nói người ta sẽ bắt cháu phải sống cháu sẽ phải sống dù cháu không muốn. Vậy thì cháu sẽ giả vờ sống tôi nói. Thì tất cả chúng ta đều đang giả vờ mà ông nội nói. Vậy có phải ngày xưa tôi nói ông đã giả vờ chiến đấu và giả vờ đau khổ không. Ông nội im lặng.”

“Ngôn ngữ đang giam cầm thi ca. Bao nhiêu năm nay ngôn ngữ đã giam cầm thi ca và bây giờ nó vẫn đang giam cầm thi ca. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ vượt ngục. Giọng nói của ông ta trở nên nghiêm nghị khác thường. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ giết người. Thi nhân cần giết chết ngôn ngữ. Ngôn ngữ đáng chết. Ngôn ngữ đang giam cầm tất cả chúng ta ông ta nói. Tự do mà chúng ta đang có chỉ là một thứ tự do giả tạo. Một thứ tự do do tưởng tượng mà nên. Một thứ tự do do ảo mị mà có. Chừng nào ngôn ngữ còn giam cầm chúng ta thì chừng đó chúng ta còn chưa có tự do đích thực.”